kim ngọc kỳ ngoại

Mặt Dây kim cương thiên nhiên MK 26 5 viên kim cương 1li1, 10 viên kim cương 1li6, mẫu nhập ngoại: BẢO HÀNH TRỌN ĐỜI: Làm sạch, mới miễn phí trang sức Vàng, Bạc. hay bất kỳ khoản chi phí nào khác cho nhân viên giao hàng trực tiếp của Ngọc Trai Ngọc Lan dưới mọi hình NGUYỄN THỊ NGỌC TRINH NGUYỄN THỊ KIM CÚC TRẦN THANH TÂM Đề Án Ngoại Ngữ Lịch kiểm tra cuối kỳ 1 năm học 2020-2021 24/11/2020 Lịch thi. Lịch Thi HK2 Năm học: 2019-2020 4/6/2020 Lịch thi (Tải File đính kèm) Bộ truyện Kim Ngọc Kỳ Ngoại của tác giả Tịch Tịch Lý đã và đang nhận được đánh giá rất tích cực của hầu hết độc giả. Hiện tại truyện đã up đến Chương 9: Tham Ăn Hỏng Việc. Kim Ngọc Kỳ Ngoại. Chương 119. Kim Ngọc Kỳ Ngoại Chương 119: Trù Tính. Chương trước Chương tiếp . 2 cô bạn thân cùng yêu 1 chàng luật sư, đọc chuyện tình tay ba đầy ngang trái TẠI ĐÂY! Tiếp lời Kim Lý, Hồ Ngọc Hà khẳng định không đứng sau hỗ trợ việc này. "Tag" tên người bạn, nữ ca sĩ bật cười cam kết: "Thề danh dự". ADVERTISEMENT Kim Lý viết status tiếng Việt, chia sẻ về bà ngoại của các con. Site De Rencontre Gratuit A Douala. Biên tập mắt đã đến Trung thu, Trung thu năm đặc biệt hơn những năm trước, năm nay Khánh Tông đế thiết yến trong cung, kinh thành phàm là quan viên có chút thể diện đều có tên trong danh sách những người đến dự, trời chưa kịp tối hẳn các cung điện đã thắp lên đủ loại hoa đăng sắc màu rực rỡ, cung nhân tất bật tới lui, chưa tới giờ mà không khí đã náo nhiệt vô Nham Bách là trọng thần trong triều, Diệp gia hiển nhiên nằm trong nhóm người có mặt sớm nhất, nếu không nhỡ đâu Khánh Tông đế buồn miệng bâng quơ một câu “Diệp khanh đâu rồi?”, mà thừa tướng đại nhân lại không kịp có mặt để đáp “Có thần” thì đúng là sự tình đòi mạng, không một hoàng đế nào thích bị xem nhẹ, Khánh Tông đế cũng không ngoại hội được tổ chức ở điện Vạn Thịnh, quan viên dẫn theo gia quyến đến sớm được an bài nghỉ ngơi bên Thiên Điện, Diệp Nham Bách cũng thảnh thơi dắt hai cậu công tử nhà mình tới tìm chỗ ngồi xuống uống chén trà thơm, còn An Thị thì vừa nãy đã rẽ qua hậu cung một chuyến thứ An gia có một nữ tử dung mạo không tồi, mấy năm trước được hoàng đế nhìn trúng rồi nhét vào hậu cung, hiện là An tần của thánh thượng, tuy không được sủng nhưng mặt mũi nên có thì vẫn có, An Thị trước đó được mẫu thân ghé tai nhắc nhở, nhân dịp này bèn thuận đường sang thăm hỏi vài câu, xem như làm tròn cảm tình người đồng Nham Bách tay phải bế con trai nhỏ ngọc tuyết đáng yêu, tay trái dắt tay con trai lớn sớm đã nổi danh tài trí hơn người, vừa đặt chân vào điện ngay lập tức đã trở thành tâm điểm của mọi sự chú nói ba năm trước tiểu công tử Diệp gia sinh non, tính mạng nguy kịch, cần một vị thuốc cứu mạng, là Thiên Sơn Tuyết Liên do Tây Vực tiến cống, nghe đâu loại dược này có thể khởi tử hồi sinh, trong tư khố của Khánh Tông đế cộng lại cũng chỉ vẻn vẹn ba gốc, quý hiếm còn hơn trân bảo, nào dễ dàng ban thưởng cho kẻ khác. Diệp tướng khi ấy vì cầu Khánh Tông đế ban cho một gốc Tuyết Liên đã quỳ trước ngự thư phòng một ngày một đêm, không ăn không ngủ, sau cùng đả động long tâm, được thánh thượng khai ân ban dược cho Diệp gia cứu mạng con trai ấy đang ngày hè tháng sáu oi bức, nếu cơ thể không khỏe thì một ngày một đêm không ăn không ngủ của Diệp tướng ngay cả mạng cũng khó giữ chứ nói chi đợi được đến lúc thánh thượng khai ân. Sau chuyện này, danh tiếng yêu con hơn mạng của Diệp tướng như cơn gió mùa hạ, lan khắp ngõ ngách kinh tiểu công tử được sủng lên tận trời kia từ khi sinh ra luôn dưỡng bệnh ở khuê phòng, rất khó diện kiến, lúc này lộ mặt, không cần nói cũng biết đã hút tới bao nhiêu ánh mắt hiếu Trọng Cẩm rúc trong lòng cha thiu thiu ngủ, hôm nay y mặc một bộ cẩm sam lam sắc bằng gấm thiêu vân văn như ý vừa được cắt may mấy hôm trước, mái tóc đen dài buộc ở sau đầu rơi xuống đầu vai nhỏ, quả đầu be bé vì vài lần cựa người tìm vị trí an ổn mà nghiêng qua, lộ ra dúm tóc quăn vô cùng bắt mắt nằm ngay trên mắt bé con mơ màng ngập trong hơi nước, có lẽ vừa giật mình tỉnh ngủ, nắm tay nhỏ xíu bấu lấy ngực áo cha mình, cất lên thanh âm non nớt lẫn trong hờn giận “A Cẩm mệt…”Gương mặt nghiêm nghị của Diệp tướng nháy mắt sụp đổ, ông dịu dàng vỗ lưng con trai nhỏ dỗ dành “A Cẩm ngoan, ráng thêm chút nữa, dùng bữa xong chúng ta hồi phủ rồi ngủ tiếp.”Diệp Trọng Cẩm hàm hồ đáp một tiếng rồi nhoài người úp sấp lên vai phụ thân đầu Diệp tiểu công tử rúc trong lòng thừa tướng đại nhân nên không ai thấy rõ diện mạo, chỉ cảm thấy thanh âm mềm mại ấy như cái vuốt mèo gãi cho lòng người ngứa ngáy, đến khi thật sự trông thấy nét mặt mịt mờ ngây thơ ấy, xung quanh như ngẩn ra, khuôn mặt như ngọc tuyết, đôi mắt đen láy to tròn ngập trong hơi nước chớp rồi lại chớp, thật khiến cho người ta tim gan nhộn vài đồng liêu chộp lấy cơ hội chạy qua nịnh nọt “Ôi chao Diệp tướng, lệnh công tử thật đáng yêu, thật chọc người yêu thích.”Diệp Nham Bách xua tay, khách khí đáp “Quá lời rồi, quá lời rồi.” Trong lòng lại bực bội, cục cưng nhà ta, các người yêu thích làm người không biết điểm dừng vói tay muốn xoa mặt Diệp Trọng Cẩm, Diệp Trọng Cẩm không thích bị người khác động chạm, liên tục ngọ nguậy tránh né, người nọ không những không hiểu lễ nghĩa, ngay cả đầu óc cũng không có, còn khen lấy khen để “Tiểu công tử lanh lợi quá chừng.”Diệp Nham Bách giận tái mặt, nhưng ở đây là hoàng cung, trước mặt đều là đồng liêu trong triều, nói sao cũng không tiện bạo phát, ông bất đắc dĩ thả con trai nhỏ xuống, nhỏ giọng dặn dò “A Cẩm theo ca ca ra ngoài chơi đi, không được đi quá xa đâu đấy, kẻo phụ thân không tìm được các con.”Diệp Trọng Cẩm cũng mất sạch kiên nhẫn, những người kia ỷ vào tuổi tác muốn động tay động chân với y, ở lại chỉ tổ chuốc bực vào mình, y ngoan ngoãn gật đầu với phụ thân rồi theo Diệp Trọng Huy rời khỏi nội trí Vạn Thịnh điện khá đặc thù, nằm ngay trên con đường đi từ Càn Chính Cung đến hậu cung, hơn nữa chỉ cách nhau bởi một ngự hoa viên. Diệp Trọng Cẩm nhớ đời trước mỗi dịp đến Trung Thu, mặt sông kéo qua ngự hoa viên sẽ trải đầy hoa đăng thắp sáng, nom cứ như hồng liên đua nhau nở rộ trên mặt nước, lấp lánh dưới trăng, đẹp không tả hai đời y được nuông chiều đến vô pháp vô thiên, muốn gì làm đó, nhớ đến cảnh đẹp tuyệt mỹ trong ký ức, y kiềm lòng chẳng đặng kéo ống tay áo Diệp Trọng Huy “Qua bên kia xem.” vừa nói vừa giơ cánh tay tròn vo chỉ tới ngự hoa Trọng Huy hơi cố kỵ lời dặn của phụ thân, lắc đầu “Không thể đi quá xa, phụ thân không tìm được.”“Phụ thân đang bận, không rảnh để ý đến chúng ta đâu.” Nói xong, lại mềm mại gọi “Ca ca…”A Cẩm đã mở miệng gọi hai chữ “Ca ca”, vậy thì còn do dự gì nữa?Diệp Trong Huy nắm bàn tay nhỏ của đệ đệ cùng đi về phía ngự hoa viên.===========Hết chương 14. 《 金玉其外》 Tác giả Tịch Tịch Lý 夕夕里 Chương 83 Lần Đầu Gặp Gỡ. Biên tập Ginny. Trong xe rơi vào khoảng lặng, hai nam nhân bốn mắt nhìn nhau kiểu gì cũng thấy hơi quái quái. Hồi lâu, Mạc Hoài Hiên lên tiếng phá vỡ im lặng “Có đôi lời, thần không biết có nên nói hay không.” Cố Sâm đặt chung trà xuống trản, khép lại hai mắt, cười khẽ “Tử Phong hà tất làm bộ làm tịch trước mặt trẫm, có chuyện gì cứ nói thẳng ra đi.” Mạc Hoài Hiên đắn đo một lúc mới chậm chạp cất lời “Bây giờ ngẫm lại, bệ hạ quả thật quá thuận lợi rồi, thử nghĩ, Lục điện hạ cùng tuổi với Diệp Trọng Cẩm, chỉ sinh sau Diệp Trọng Cẩm một tháng, nếu lúc trước Tống công tử chiếm thân thể của Lục điện hạ, hiện tại không biết tình trạng sẽ hỗn loạn đến mức nào, tạm thời không nói đến quyết tâm của bệ hạ, thì bên phía Tống công tử chắc chắn là một cửa ải khó nhằn.” Cố Sâm vẫn nhắm mắt dưỡng thần, yết hầu phát ra một tiếng hừ nho nhỏ. Nào chỉ là cửa ải khó khăn, còn là một rãnh trời khó mà vượt qua. Mạc Hoài Hiên lại nói “Chung cuộc đến cả ông trời cũng đứng về phía bệ hạ, Tống công tử sinh ra ở Diệp gia, một có thể chặt đứt tâm tư của Diệp Hằng Chi, hai là chặt đứt toàn bộ vọng tưởng của Tống công tử, đây chẳng phải là một hòn đá ném hai con chim ư?” Cố Sâm ban đầu còn cảm thấy lời Mạc Hoài Hiên phân tích rất hợp lý, vừa nghe đến vế sau thì nhận ra có gì đó là lạ, hắn hỏi “Ngươi nói vọng tưởng của A Ly, là ý gì?” Mạc Hoài Hiên ra vẻ trù trừ, lưỡng lự đáp “Lẽ nào bệ hạ chưa từng phát hiện đời trước Tống công tử rất để ý Diệp Hằng Chi sao? Đối đãi với Diệp Hằng Chi cũng khác biệt so với kẻ khác.” Cố Sâm cuối cùng cũng mở mắt, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào mắt Mạc Hoài Hiên, hàm răng nghiến đến phát đau “Nói cho rõ ràng.” “Bệ hạ cũng biết, tháng ba hằng năm, vào dịp tơ liễu trải khắp kinh thành, bên Minh Nguyệt hồ sẽ tổ chức một hội thi văn, phần lớn văn nhân học sĩ trong kinh đều tham gia, ngay cả mấy vị lão tiên sinh danh vọng cực cao cũng ra mặt. Đời trước tiên hoàng ra đi sớm, Diệp Hằng Chi khi ấy chưa nhập sĩ, vẫn là một học trò áo vải, hiển nhiên cũng tham gia hội thi văn này.” “Chuyện này thì có liên quan gì tới A Ly?” Mạc Hoài Hiên không nhanh không chậm kể lại “Có một lần, hình như là vào năm Hoàn Nguyên đế thứ nhất, Diệp Hằng Chi trong hội thi bảy bước thành thơ, chính là áng “Xuân Phú” mà sau đó được thiên hạ hết lời truyền tụng. Thần tuy am hiểu đùa bỡn quyền mưu, nhưng nghiên cứu học thuật xét đến cùng không thể so với Diệp Hằng Chi, lần đó thần chỉ đứng thứ hai, trong lúc nhàn rỗi lơ đễnh nhìn xuống dưới đài, khéo sao lại trông thấy Tống công tử đứng giữa đám người.” Nắm tay giấu dưới ống tay áo của Cố Sâm siết đến chết lặng, nhưng gương mặt từ đầu chí cuối vẫn ung dung không gợn sóng “Thì sao? A Ly thích náo nhiệt, có lẽ trùng hợp đi ngang qua.” “Đó là đương nhiên, chẳng qua dung mạo Tống công tử quá xuất chúng, muốn người ta bỏ qua là chuyện rất khó lòng, thần cũng không tự chủ nhìn Tống công tử lâu hơn một chút, mà Tống công tử lúc đó, lại đang chuyên chú nhìn Diệp Hằng Chi thoải mái vung bút hành văn trên đài, thần thái trong mắt… thật không biết nên diễn tả thế nào…” Hắn ngừng lại một chốc, cố ý nói thêm “Bệ hạ cũng biết, Tống công tử xưa nay kiêu căng thành tính, ai cũng không đặt vào mắt, cứ như vạn vật đều hèn mọn như nhau, nay bỗng nhiên lộ ra thần sắc khát khao mong mỏi như thế, thần còn ngỡ rằng mình hoa mắt nhầm người.” Cố Sâm lạnh giọng ngắt ngang “Đủ rồi.” Thấy sắc mặt Cố Sâm âm trầm, buồn phiền mới rồi vừa nhen nhóm trong lòng Mạc Hoài Hiên tiêu tan sạch sẽ, cười cười một tiếng rồi biết điều ngậm miệng kịp thời. Phiến môi mỏng của Cố Sâm chậm rãi nhấc lên, nhẹ nhàng phun ra một câu “Du nhi cũng đến tuổi lập phi rồi.” Mạc Hoài Hiên tức thì nghẹt thở. “Tiên hoàng di chỉ, để Du nhi làm con thừa tự của hoàng thúc, Thành vương không có con nối dòng, toàn bộ gia sản đều trông cậy vào Du nhi, Thành vương và vương phi chắc hẳn sẽ chọn cho Du nhi một thê tử hiền huệ, mai này có thể giúp Du nhi lo liệu gia nghiệp, nối dõi tông đường, Mạc khanh, trẫm nói…” Lời chưa dứt, Mạc Hoài Hiên đã vén rèm xe nhảy phịch xuống. “Thần có việc gấp, xin được cáo lui trước.” . Phúc Ninh Viện. Diệp Trọng Cẩm để chân trần bước đến cạnh cửa sổ, khép lại cánh cửa gỗ hoàng hoa lê, xong hết mới suy yếu ngã lưng vào vách tường lạnh lẽo, run rẩy vén lên y phục mỏng manh trên người, nhìn xuống lồng ngực trắng nõn của mình, nơi mà khi nãy bị người nọ chạm qua vẫn còn lưu lại nhiệt độ nóng bỏng như thiêu như đốt. Y cắn môi, run run nhấc lên đầu ngón tay, khát khao muốn xoa hai điểm hồng anh sừng sững trên ngực, nhưng chưa chạm xuống thì cả người như đụng phải nước sôi, vội vã rụt tay về, hấp tấp chỉnh trang lại vạt áo. Đúng là điên thật rồi, vẫn cứ bị hắn nắm mũi dắt đi. Khuôn mặt Diệp Trọng Cẩm đỏ bừng, trong ngực lại hừng hực bốc lên một loại cảm giác xa lạ, khiến cho y không cách nào tỉnh táo để tự hỏi. Y ảo não đi đến cạnh bàn, lục lọi tìm trong đống sách đặt sẵn, cuối cùng cầm lên một quyển Kinh Phật, hy vọng cách này có thể giúp y thoát khỏi mớ suy nghĩ điên cuồng thiêu đốt trong đầu. Diệp Trọng Huy đẩy cửa bước vào, thu vào mắt là một thiếu niên chỉ mặc một lớp cẩm sam mỏng manh không che đậy được hết thân thể tuyết trắng, bóng lưng thon gầy hơi khom về trước vẽ ra một đường cong duyên dáng dụ người, đôi chân trần dẫm lên tấm thảm lông cừu dưới sàn, đầu ngón chân nghịch ngợm cọ qua cọ lại lớp lông mềm mượt, khiến cho người ta nảy sinh dục vọng muốn bắt lấy nắm giữ trong tay, thậm chí là nhét vào trong ngực. Ánh mắt Diệp Trọng Huy lóe lên tình tự phức tạp, song rất nhanh đã bị hắn áp chế lại, tất cả cũng chỉ trong nháy mắt, lại trở về dáng vẻ đại ca từ ái hằng ngày. Hắn bình tĩnh bước vào, nhặt lên đôi hài bị vứt dưới chân bàn, ngồi xổm xuống, vừa mang lại hài cho Diệp Trọng Cẩm vừa nói “Sao mặc ít như vậy, còn để chân trần nữa, không sợ nhiễm lạnh rồi sinh bệnh sao?” “Ca ca, bên ngoài mặt trời đang hun khô người, nào dễ dàng cảm lạnh như vậy.” Diệp Trọng Huy nói “Tùy tiện quá không tốt.” Thấy đệ đệ chớp mắt nhìn mình, trong mắt là giảo hoạt vẫn hằng quen thuộc, còn nhoẻn miệng nở nụ cười nịnh nọt lấy lòng, ngực Diệp Trọng Huy như bị thứ gì kiềm hãm, chẳng còn tâm tư đâu mà truy cứu nữa. Cuối cùng rồi cũng có một ngày, nụ cười này, cả dáng vẻ thân thiết này, không còn thuộc về mình nữa, mà toàn bộ thuộc về một người khác. Ý nghĩ bất chợt nảy sinh khiến cho gương mặt Diệp Trọng Huy nháy mắt trở nên lạnh lẽo. Diệp Trọng Cẩm nhấc cổ tay lên, xoay xoay đầu bút trong tay “Ca ca gặp phải chuyện gì không vui sao?” “…” Không nghe được đáp án, y buông bút xuống, tự mình tiếp lời “Còn chưa hỏi ca ca, mấy ngày rồi A Cẩm không gặp ca ca, có phải Hàn Lâm Viện xảy ra chuyện gì không?” “Không phải chuyện quan trọng gì.” Diệp Trọng Cẩm áp sát mặt hắn, như muốn nhìn xem ca ca mình nói thật hay chỉ là qua loa lấy lệ, Diệp Trọng Huy buông mắt, mặc y quan sát. Bỗng nhiên, hai mắt hắn chạm phải một thứ, bởi vì thiếu niên cúi người nên cổ áo vô tình lộ ra da thịt trắng ngần, mà bên trên xương quai xanh tinh xảo ấy, có một vết cắn cực kỳ bắt mắt. Hắn chộp lấy cổ tay Diệp Trọng Cẩm, trước ánh mắt kinh ngạc của thiếu niên, nhìn chằm chằm vào dấu vết cực kỳ nhức nhối. Diệp Trọng Cẩm nhận ra bất thường, theo tầm mắt hắn nhìn xuống. Trên da thịt trắng nõn nổi lên một đóa hồng mai diễm lệ, là một loại hình ảnh vừa mị diễm lại vừa hoang đường. Chí ít, ở trong mắt ca ca y, loại chuyện này mười phần hoang đường. Cho dù y khéo ăn khéo nói cỡ nào thì hiện tại cũng không thể đẩy đưa cho qua chuyện được, sau cùng đành nhíu mày nói “Ca ca, huynh làm đau ta.” Diệp Trọng Huy vẫn không buông ra, siết chặt cổ tay y, thanh âm phát ra cực lạnh “Bệ hạ làm?” Hỏi cũng bằng thừa, ngoại trừ vị cửu ngũ chí tôn ấy thì còn ai dám động tới một sợi tóc của đệ đệ Diệp Trọng Huy. Diệp Trọng Cẩm rơi vào quẫn bách, y quẫn bách không phải vì bị Cố Sâm để lại dấu vết trên thân thể, mà vì ánh mắt của ca ca y đang nhìn y lúc này, lạnh như nước tuyết vừa tan, còn mang theo hàm xúc dò xét như đã nhìn thấu mọi chuyện, khiến cho y cảm thấy xấu hổ không biết phải đối mặt thế nào. Rõ ràng không phải là chuyện tội không thể tha, nhưng bị ánh mắt như thế nhìn chằm chằm, y không biết nên nói gì cho phải. Mi mắt Diệp Trọng Cẩm run rẩy, nhỏ giọng lầm bầm “Ca ca, buông ta ra đã.” Y giãy dụa mấy cái, sức lực của Diệp Trọng Huy lớn hơn y nhiều, cổ tay như bị xiềng xích khóa lại, không thể nào giãy thoát, đồng thời y cũng thấy được, trong mắt ca ca lóe lên thần sắc gì đó rất xa lạ. Diệp Trọng Cẩm cắn môi, đơn giản ăn ngay nói thật “Là ngài ấy, ngoài ngài ấy ra thì còn có thể là ai, cắn một cái thôi mà, ca ca cần gì khiến A Cẩm khó chịu như vậy.” Diệp Trọng Huy hỏi “Hắn còn làm gì nữa?” “…” Diệp Trọng Cẩm sững người, lập tức mở ra tầm nhìn mới, y hình như vừa phát hiện được gì đó, ca ca mình tuổi tác cũng không nhỏ, cần gì phải ưỡm ờ giấu giếm, vì thế ngay thẳng đáp “Ngài ấy còn hôn ta nữa.” Nói xong, dùng một tay còn được tự do chạm lên môi mình, đầu ngón tay trắng nõn nhẹ nhàng niết qua phiến môi đỏ mọng, xúc cảm ôn nhu khi nãy người nọ nhẹ nhàng cắn mút dường như vẫn còn hiện hữu chưa tan. Y bĩu môi nói “Vẫn còn đau, ca ca nhìn thử xem, có phải sưng rồi không?” Đôi môi trơn bóng như cánh anh đào tắm dưới sương mai, diễm lệ như vậy, chói mắt như vậy, gân xanh trên thái dương Diệp Trọng Huy nảy lên, hắn nhắm mắt, buông tay y ra. Diệp Trọng Cẩm thừa biết hắn không chịu nổi, một Diệp Hằng Chi thanh tâm quả dục, ngay cả chuyện tình dục thông thường cũng còn ngại bẩn, mình bây giờ ở trong mắt ca ca, có lẽ đã xếp chung một giuộc với loại người trơ trẽn không biết xấu hổ rồi. Nghĩ đến đó, lòng y càng phiền muộn, xoa bóp cổ tay đỏ bừng, giọng nói thốt ra lại như trêu tức “Đều là nam nhân với nhau, cần gì phải cứng nhắc tuân theo nam nữ đại phòng. Nếu ca ca muốn cáo trạng với cha mẹ thì cứ làm, dù sao trước giờ ta cáo trạng ca ca không ít, ca ca cuối cùng đã có cơ hội trở mình rồi đó.” Diệp Trọng Huy cắn răng nói “Cáo trạng? Để phụ thân phạt đệ quỳ từ đường sao?” “Nếu có thể khiến ca ca hết giận, quỳ thì quỳ.” Diệp Trọng Cẩm cố tình đến trước mặt hắn, mặt đầy ngạo mạn, nở nụ cười phách lối “Hơn nữa, nếu phụ thân thật sự phạt ta, người đầu tiên đau lòng cũng là ca ca thôi.” Diệp Trọng Huy im lặng nhìn y một lúc thật lâu, thiếu niên trước mắt hắn không khác gì một con mèo kiêu căng, hung dữ giơ vuốt cào cấu người khác, xong chuyện rồi thì liếm liếm móng vuốt, quẩy đuôi bày ra tư thế vừa ngạo mạn lại vừa vô tội, chẳng ai có thể bắt bẻ được y. Hắn dời mắt “Không sai, nếu toại ý đệ, ta không cam lòng, nếu không toại ý đệ, đệ không vui, cuối cùng người đau lòng vẫn là ta. Nói tới nói lui, ta không có cách nào làm khó được đệ.” “Ca ca…” Diệp Trọng Huy khôi phục dáng vẻ lãnh đạm, giúp y chỉnh lại vạt áo, nhỏ giọng dặn dò “Đừng để người ngoài nhìn thấy.” Nói xong, chăm chú nhìn y một lúc thật lâu, sau cùng quay lưng cất bước. Diệp Trọng Cẩm nhìn cánh cửa lớn từ từ khép lại, như chợt nghĩ tới điều gì, y bước vội đến trước cửa sổ, đẩy ra cánh cửa gỗ khắc hoa, vừa vặn kịp trông thấy thân ảnh xa dần của Diệp Trọng Huy. Trong đình viện trải dài màu trúc biếc, ca ca y giống như bước ra từ bức tranh thủy mặc, thanh nhã xuất trần như vậy, nổi bật giữa rừng trúc bạt ngàn. Đời trước cũng thế, đời này cũng vậy, ca ca luôn tạo cho y cảm giác băng sơn lãnh ngọc, không được phép tồn tại một chút khinh nhờn nào. Nhưng y thì sao, ở trong mắt ca ca, phỏng chừng y cho tới bây giờ đều không phải là người tốt lành gì. Khi xé mở lớp ngụy trang Diệp Trọng Cẩm xuống, bày ra bản tính chân thật của mình, chắc hẳn đã khiến cho người ca ca này của y phản cảm, chán ghét, thậm chí không muốn nhìn lâu thêm một khắc nào. Dù sao, Tống Ly vốn là một tục nhân. . Năm Hoàn Nguyên đế thứ nhất, tiết xuân tháng ba, Tống Ly được mời đến tham gia một hội thi văn, y vốn đã chán ngấy mấy thứ tâm tình ưu tư không ốm mà khóc than trong văn vẻ từ lâu, nhưng nhìn miếng băng ngọc tâm hồ vừa được hiếu kính, miễn cưỡng đến tham gia náo nhiệt một chút cũng không tệ. Hôm đó người rất đông, náo nhiệt không kém gì lễ tết hội chùa, hơn mười thị vệ mặc hường phục lẫn trong đám người theo hộ tống y, dòng người quá đông, y không cách gì nhìn rõ quang cảnh trên đài. Chung quanh rôm rả tiếng đàm luận đầy hào hứng, nghe nói có rất nhiều danh dĩ từ Giang Nam và Tân Châu lặn lội đường xa đặc biệt đến đây, chỉ vì muốn được chiêm ngưỡng phong thái của Hằng Chi công tử. Diệp Hằng Chi, cái tên này y từng nghe rồi, là công tử của Diệp tướng, vô cùng thanh cao, ngay cả khoa khảo cũng không tham gia. Y bật cười, người Diệp gia mà, đương nhiên lãnh ngạo thanh cao hơn người thường rồi. Lần thi hội này không phải làm thơ, mà dùng hội họa hoặc một chữ nào đó để ra đề, ẩn sĩ Giang Nam Cù lão mang đến một bức họa, là một bức vẽ với thủ pháp tả thực bậc nhất, băng tuyết tan trên quan đạo, xe ngựa đi qua để lại trên nền tuyết hai đường bánh xe thật dài, mà dưới trục xe là một mầm cỏ non vừa nhú. Chỉ một bức họa giản đơn như vậy, lại khiến cho rất nhiều tài tử nếm trải mùi vị thất bại, Cù lão cứ lắc đầu rồi lại lắc đầu, gương mặt càng lúc càng bất mãn. Đang lúc Tống Ly chán sắp chết rồi, bỗng nghe được một thanh âm rất thanh nhã từ trên đài truyền xuống “Vãn sinh Diệp Hằng Chi, xin phép thử một lần.” Người đông như vậy vốn không thể nghe thấy mới đúng, nhưng trong khoảnh khắc khi người này vừa xuất hiện, tất cả mọi người đều tự giác lặng thinh, cứ như đồng lòng cùng nín thở vậy, thế nên Tống Ly nghe rất rõ ràng, thậm chí y còn nghe được trong câu nói ấy xen lẫn chút gì như biếng nhác Hứng thú vừa cạn đáy trong lòng Tống Ly lập tức hồi sinh. Người trên đài nhìn bức vẽ xong, trầm ngâm thả chậm vài bước, sau đó đi tới cạnh bàn, nhấc lên ngòi bút. Thị vệ bên người y kinh ngạc thốt lên “Chỉ bảy bước, không ngờ đã giải xong.” Tống Ly hứng thú hỏi “Viết những gì?” Mỗi khi Diệp Hằng Chi viết xong một câu sẽ có người dùng bút lông sói cao bảy thước viết lại trên một tờ giấy Tuyên rất lớn, sau đó treo lên cao để người phía sau cũng có thể nhìn. Thị vệ đọc lại từng câu cho y nghe, nghe xong Tống Ly chỉ bật cười. Cái gì mà “Xuân Phú”, nhìn như đang ca ngợi ý xuân dạt dào, ca ngợi thịnh thế an khang, thật chất đang ngầm mỉa mai Hoàn Nguyên đế bạo ngược lãnh huyết, tàn hại thủ túc, quả nhiên không hổ là người nhà họ Diệp, ngông cuồng từ trong cốt tủy, chẳng ai có thể lay động được. Chỉ tiếc người như vậy thường hay đoản mệnh. Y nhón chân muốn nhìn thử cái vị gọi là Hằng Chi công tử ấy, y có hơi tò mò, không biết vị trích tiên trong lời đồn đãi sẽ có dáng vẻ gì, nhưng quá nhiều người, cuối cùng chỉ đành bỏ qua, “Náo nhiệt xem đủ rồi, hồi cung thôi.” Cũng ngay lúc đó, Tống Ly không hề biết rằng, mình đứng giữa đám người đông đúc, dung mạo tuyệt thế, gò má trắng nõn ửng hồng, mồ hôi nhợt nhạt thấm ướt mấy sợi tóc mai, người như ngọc cốt, vô cùng nổi bật, cũng vì vậy vô tình rơi vào trong hai ánh nhìn. Một là Mạc Hoài Hiên lạnh nhạt bàng quan, còn một, chính là đối tượng mà mới rồi y cố nhón chân muốn nhìn dung mạo. Tống Ly tưởng rằng chuyện khi đó đã chấm dứt. Nếu có kẻ dám làm thơ bóng gió gièm pha hoàng đế, chắc chắn sẽ bị xét nhà, tru di cửu tộc, nhưng người kia lại là trưởng tử của nhà họ Diệp, giữa lúc triều cục bất ổn, làm gì có đế vương nào dám tùy tiện động tới người của Diệp gia, giận quá thì cũng chỉ răn dạy trừng phạt nho nhỏ là xong chuyện. Có điều, y đã đánh giá thấp Cố Sâm, tính khí người nọ lại là dạng không thèm cố kỵ bất cứ điều gì. Hắn chán ghét bầu không khí trọng văn khinh võ trong triều, từ lâu đã muốn chỉnh đốn lại, bắt được một cơ hội tốt như vậy, đương nhiên mang Diệp Hằng Chi ra khai đao ngay lập tức. Hội thi văn đã qua nửa tháng, Cố Sâm trước tiên giám thưởng chiêu bài, đem bút tích thật trong hội thi văn thu về tay, mà đầu sỏ gây tội, hiển nhiên đang quỳ trong đại điện. Lúc này Tống Ly mới thật sự gặp được Hằng Chi công tử tài danh trác thế. So với lời đồn còn tuấn mỹ hơn, cũng lạnh lùng hơn, nhất là ánh mắt khi vừa thấy y xuất hiện, hàn ý thật khiếp người. Tống Ly thầm thấy buồn cười, y cũng biết thanh danh mình rất tệ, người người đều mắng chửi y, nhưng mà một người không quen không biết lại dùng thái độ chán ghét như vậy nhìn mình, trong lòng nói sao cũng nhói lên chút buồn rầu vô cớ. Cố Sâm thình lình hỏi y “A Ly cảm thấy bài thơ này thế nào?” Y nhìn xuống nam tử quỳ giữa điện, lòng đáp, thơ này thế nào trong lòng ngài không phải rõ ràng rồi sao? Ngài muốn nổi cáu thì cứ cáu đi, đừng tới tìm ta. Bèn thuận miệng đáp “Chữ thật đẹp.” “Đẹp như thế nào?” Tống Ly đáp “Giống như tơ liễu giữa tháng ba, hữu hình hữu thần, căn cốt không biết dùng từ gì để diễn tả cho trọn vẹn, người khác muốn bắt chước cũng không thể nào mô phỏng được, rất thú vị.” Cố Sâm nghe y nói vậy, ý cười càng sâu, phụ họa một câu “Xác thật có vài phần thú vị.” Sau đó lệnh người thu lại bài thơ, việc này đến đây mới xem như chấm dứt. Y giả vờ hồ đồ cứu Diệp Trọng Huy một lần. Đổi lại người ta dường như chẳng mấy cảm kích, sau này gặp lại, vẫn cứ dùng mắt lạnh nhìn y. Y cũng không dám trông mong đối phương tri ân đồ báo, gian nịnh và thanh lưu xưa nay vốn dĩ đã là đường khác biệt, nếu đối phương ôm lòng cảm kích với y, người lúng túng ngược lại sẽ là Tống Ly. Mà hôm nay, người đó mang danh phận là ca ca y, cảm tình mười mấy năm trời không thể nói không sâu không nặng. Diệp Trọng Cẩm nằm nhoài bên song cửa sổ, tâm trí mơ màng, y không e ngại lời đồn thổi bên ngoài, cũng đã quen bị người ta mắng chửi là phường gian nịnh, ánh mắt người khác nhìn y thế nào y căn bản chẳng thèm để ý. Nhưng mà, y không hy vọng ca ca cũng chán ghét mình. =========== Hết chương 83. Tác giả Tịch Tịch Lý 夕夕里 Thể loại Cung đình hầu tước xuyên việt thời không, trùng sinh sảng văn. Biên tập Ginny Phan wp ylauthinhnguyet Tình trạng Hoàn 130 chương ————- Văn án Đời trước, Tống Ly là một nịnh thần, may nhờ trời cho dung mạo hơn người, không chỉ địa vị cao ngất ngưỡng, còn một mình độc chiếm đế tâm. Người đương thời mắng y là kẻ “Bên ngoài tô vàng nạm ngọc, bên trong thối rửa mục nát”, Tống Ly chỉ cười tủm tỉm đáp rằng tốt xấu gì ta cũng có vẻ ngoài kim ngọc, mà cái này thì không phải lỗi của ta. Nào ngờ Tống Ly cứ ngỡ mình đã chết rồi, không hiểu sao mở mắt lại thấy mình quay ngược trở về hai mươi năm trước, đã vậy còn trở thành đứa con sinh non chết yểu của đương triều thừa tướng. Gia tộc nhà họ Diệp người người ngay thẳng thanh lưu, một kẻ quen thói gian nịnh như Tống Ly sống trong cảnh ấy thật sự là một lời khó mà nói hết… Tóm tắt Một tên nịnh thần đúng tiêu chuẩn của xã hội bỗng nhặt được kỳ ngộ trùng sinh, trở thành một bé đáng yêu mỗi ngày bán manh để kiếm sống. Truyện chậm nhiệt dưỡng thành. ———- Link 《 金玉其外》 Tác giả Tịch Tịch Lý 夕夕里 Chương 1 Cửu Thiên Tuế. Biên tập Ginny. Bên ngoài cửa số tuyết rơi trắng xóa, mặt đất cứ như được trải lên một lớp thảm bông màu trắng thật dày, lạnh đến nỗi máu toàn thân cũng muốn đông lại, hai tay Tống Ly không khi nào rời khỏi ấm giữ nhiệt cũng không chịu được mà hắt hơi một cái. Y dở nhất là chịu lạnh, nếu biết trời sẽ đổ tuyết, đánh chết y cũng không xuất cung đến đây xem náo nhiệt làm gì. Trước mắt Tống Ly là một mặt giấy Tuyên Thành trắng tinh đã khô nét mực. Bên trên đề một câu — Bên ngoài tô vàng nạm ngọc, bên trong thối nát mục rữa. Viết rất hào hùng xác đáng, đong đầy chính khí, ngạo cốt bừng bừng, mang máng còn có thể nhìn ra ẩn ý mỉa mai chế giễu bên trong. Nghe nói là do đệ nhất tài tử kinh thành Liễu Nghị đích thân hạ bút, được treo ở Vọng Nguyệt Lâu khách khứa nối liền không dứt, chỉ mới ngắn ngủi mấy ngày đã truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ, đưa vô số văn nhân nhã sĩ đến chiêm ngưỡng để tìm vui. Tuy không ghi rõ tên họ, nhưng ai mà không biết câu này đang mắng chửi người nào. Tống Ly kéo lại áo choàng hồ cừu trên vai, tư thái vô cùng kiêu ngạo, y cợt nhã câu lên khóe môi, thầm nghĩ, các người ghét ta đến vậy nhưng đến cùng cũng phải thừa nhận ta bên ngoài kim ngọc, trời sinh đã có một túi da đẹp hơn người. “Thiên Tuế đại nhân, đã đến giờ hồi cung, bệ hạ còn đang đợi.” Tống Ly nhìn tùy tùng, gật đầu, chân bước ra tới cửa rồi vẫn ngoái đầu nhìn bức phúc tự thêm lần nữa, tán thưởng một câu “Chữ viết không tệ, khoa khảo năm sau nếu do Diệp đại nhân làm chủ khảo, nói không chừng có thể lọt vào mắt ngài ấy.” Tùy tùng nghe vậy vội vã cúi đầu, vờ như cái gì cũng không nghe thấy. Diệp đại nhân này chính là con trai độc nhất của đương triều thừa tướng – Diệp Trọng Huy, tuổi còn trẻ đã giữ chức Nội Các học sĩ, tiền đồ vốn sẽ vô cùng rộng mở, nhưng ngặt nỗi tư tưởng lại chẳng khai thông, lúc nào cũng muốn đối nghịch với Cửu Thiên Tuế quyền khuynh triều dã, đây có khác chi đang tự mình tìm đường chết cho mình? Tống Ly cười cười một tiếng, y biết người trẻ tuổi này đang lo lắng điều gì, những tấu chương buộc tội mình đang nằm trong ngự thư phòng có một nửa do Diệp Trọng Huy dâng, lăn qua lộn lại không ngoài những lời như Hoạn quan không được can dự vào chính sự. Nói thì hay lắm, ai có thể ngờ Hoàn Nguyên đế anh minh thần võ trong mắt thế nhân là vậy, nhưng thứ ngài không thích nhất lại là ngồi trước án thư xử lý chính vụ, phải đợi người dỗ mãi mới bằng lòng liếc qua một hồi. Nếu muốn tính cho ra lẽ thì phải tính từ khi người nọ còn làm thái tử, tấu chương mà tiên hoàng cho người mang đến hơn phân nửa đều nằm trong tay y, tham gia chính sự mười mấy năm trời, ngày nay mới vừa treo lên một chức quan chính đáng một chút, vậy mà những người này cứ làm như trời sắp sập tới nơi, một mực khẳng định giang sơn xã tắc sẽ có ngày bị hủy trong tay tên nịnh thần Tống Ly y, nghe sao mà buồn cười quá đỗi. Dù y và Diệp Trọng Huy đối nghịch nhau gay gắt như vậy, nhưng không phải muốn giết thì có thể giết. Thế gian này, có thể quyết định sinh tử của con người chỉ có Diêm La Vương, nào đến phiên người lương thiện như y định đoạt. Tống Ly cúi đầu ngáp một cái, hai gò má trắng nõn vì lạnh mà ửng hồng, càng đẹp động lòng người, y giao ấm giữ nhiệt cho người hầu, một chân vừa giẫm lên ghế nhỏ, chân còn lại chưa kịp bước lên xe ngựa thì tuấn mã thình lình rống lên một tiếng rồi cong chân phóng như bay, Tống Ly suýt chút té ngửa, may được người phía sau kịp thời đỡ được, nếu không chắc đã oanh liệt tiếp xúc với mặt đất vừa cứng vừa lạnh mất rồi. Lấy lại bình tĩnh, Tống Ly trầm giọng “Còn không mau đuổi theo.” Lời vừa dứt, xung quanh thoắt cái xuất hiện mấy hắc y nhân tung người đuổi theo tuấn mã nổi điên vừa bỏ chạy. Tống Ly nhìn theo bóng lưng bọn họ, lòng bỗng dâng lên cảm giác có gì đó không ổn, lần xuất cung này y không tính ở lâu nên không mang theo nhiều người, nhưng ngựa là ngàn chọn vạn tuyển, không thể nào dễ dàng chấn kinh như vậy. Y còn đang suy ngẫm, lưỡi dao lóe lên ánh bạc đã chuẩn xác cắm ngay vào ngực. Tuyết trắng phủ trên mặt đất vội vã hóa hồng, gió lạnh thấu xương. Tống Ly nhìn người trước mắt, tên tùy tùng xưa nay vẫn luôn nhát gan đang trừng mắt nhìn y, nói với y rằng “Cửu Thiên Tuế, ngài ngủ yên đi thôi, ai ai cũng trông mong ngài chết, ngài hà tất ở lại nhân gian họa loạn triều cương, nguy hại xã tắc.” Hai tai Tống Ly ong ong, lưỡi dao đâm rất chuẩn, trúng ngay chỗ hiểm, chưa kịp cảm nhận đau đớn thì ý thức đã mất dần. Vậy mà, cũng trong khoảnh khắc ấy, trong đầu không hiểu vì sao lại hiện lên một đoạn hồi ức phủi bụi thuở nào, người nọ ôm y cùng ngồi trên long ỷ, y thuận tay chọt chọt quốc tỷ trên bàn, lầu bầu oán giận “Ta không thích danh xưng này.” “Vì sao?” “Từ cổ chí kim, phàm những ai xưng là Cửu Thiên Tuế đều không có kết cục tốt. Ngài nghĩ xem, ngài là vạn tuế, con cái của ngài là thiên tuế, kẻ phàm trần như ta làm sao có thể sống lâu như họ được.” Người nọ nghe vậy bật cười “Trẫm đời này không con không cái, cho nên A Ly phải sống lâu thêm một chút, trẫm mới không phải tịch mịch cô đơn.” Trước khi chết, Tống Ly nghĩ, đúng là không nên gọi y bằng cái danh Cửu Thiên Tuế đoản mệnh kia. =========== Hết chương 1. 19,947 lượt thích / 208,010 lượt đọc Tác giả Tịch Tịch Lý 夕夕里Biên tập Ginny Phan ánĐời trước, Tống Ly là một nịnh thần, may nhờ trời cho dung mạo hơn người, không chỉ địa vị cao ngất ngưỡng, còn một mình độc chiếm đế tâm. Người đương thời mắng y là kẻ "Bên ngoài tô vàng nạm ngọc, bên trong thối rữa mục nát", Tống Ly chỉ cười tủm tỉm mà rằng tốt xấu gì ta cũng có vẻ ngoài kim ngọc, mà cái này thì không phải lỗi của đâu Tống Ly cứ ngỡ mình đã chết rồi, không hiểu sao mở mắt lại thấy mình quay ngược trở về hai mươi năm trước, đã vậy còn trở thành đứa con sinh non chết yểu của thừa tướng đương triều. Gia tộc nhà họ Diệp người người ngay thẳng thanh lưu, một kẻ quen thói gian nịnh như Tống Ly sống trong cảnh ấy thật sự là một lời khó mà nói hết...Tóm tắt Một tên nịnh thần đúng tiêu chuẩn của xã hội bỗng nhặt được kỳ ngộ trùng sinh, trở thành một bé đáng yêu mỗi ngày bán manh để kiếm chậm nhiệt dưỡng dung Cung đình hầu tước xuyên việt thời không, trùng sinh sảng vật Cố Sâm, Diệp Trọng Cẩm Tống Ly.====//====Bộ này cũng không phải kiểu mình thích tới nỗi không làm thì không được, chẳng là thấy mấy bé con cưng quá, nội dung cũng thoải mái nên mò mẫm cho dung truyện như một quyển nhật ký kể lại cuộc sống hằng ngày của tiểu thiếu gia phủ thừa tướng, bạn nào cần chiều sâu hay kịch tính có lẽ không đáp ứng được, phù hợp với những ai thích mấy bạn nhỏ manh manh moe moe, đọc để giải trí, xin đừng đặt nặng mọi thứ quá. Danh sách Chương Chương 1 Cửu Thiên Tuế. Chương 2 Diệp Trọng Cẩm. Chương 3 Nhặt Về. Chương 4 Ta Xoa Cho Ngươi. Chương 5 Hung Dữ. Chương 6 Ăn Hay Không? Chương 7 Âm Soa Dương Thác. Chương 8 Bạn Chơi Cùng. Chương 9 Tham Ăn Hỏng Việc. Chương 10 Chuyện Xưa. Chương 11 Vào Thu. Chương 12 Trốn Không Thoát. Chương 13 Luyến Tiếc. Chương 14 Cung Yến [1]. Chương 15 Cung Yến [2]. Chương 16 A Cẩm Không Có Uống Trộm. Chương 17 Hương Vị. Chương 18 Lòng Của Đế Vương. Chương 19 Tình Phụ Tử. Chương 20 Quá Độ. Chương 21 Bạch Lộc Vi Sính. Chương 22 Lễ. Chương 23 Cuối Năm. Chương 24 Vị Thuốc Duy Nhất. Chương 25 Dạy Hư. Chương 26 Bắt Cóc. Chương 27 Ngủ Lại. Chương 28 Đông Cung. Chương 29 Tâm Cơ. Chương 30 Mừng Năm Mới. Chương 31 Ngọn Nguồn. Chương 32 Thăm Nhà Ngoại. Chương 33 Bất Kể Thế Nào Chương 34 Khóc. Chương 35 Ngọc Bội Bàn Long. Chương 36 An Thành Quận Chúa. Chương 37 Đối Đáp. Chương 38 Yến Hội Nguyên Tiêu. Chương 39 Ba Năm Sau. Chương 40 Họ Hàng Xa. Chương 41 Liên Hoa Trì. Chương 42 Thăm Dò. Chương 43 Hôn Sự Chương 44 Chân Tâm Khó Cầu. Chương 45 Quà Sinh Thần. Chương 46 Bạch Hổ Chương 47 Huynh Đệ. Chương 48 Nhân Quả. Chương 49 Quân Thần. Chương 50 Tất Cả Là Tại Ca Ca. Chương 51 Tai Họa Di Ngàn Năm. Chương 52 Gặp Lại An Linh Vi. Chương 53 Gọi Là Một Con Mèo Lớn Ngu Ngốc. Chương 54 Sau Cơn Mưa Trời Lại Sáng. Chương 55 Thượng Quan Thị. Chương 56 Sợ Phật. Chương 57 Trấn An. Chương 58 Báu Vật. Chương 59 Chỉ Càng Uổng Công. Chương 60 Không Giận. Chương 61 Không Vừa Mắt. Chương 62 Dư Nghiệt Tiền Triều. Chương 63 Không Thể Nhắc. Chương 64 Chuyện Xấu. Chương 65 Cố Tuyết Di. Chương 66 Giao Thời. Chương 67 Tứ Hôn. Chương 68 Khi Kết Thúc Cũng Là Lúc Bắt Đầu. Chương 69 Ba Năm Rồi Lại Bốn Năm. Chương 70 Kim Ngọc Kỳ Ngoại. Chương 71 Vi Phụ, Vi Quân. Chương 72 Di Chiếu Thật Giả. Chương 73 Trở Về. Chương 74 Đoạt Vị, Lên Ngôi. Chương 75 Cùng Ai Qua Sông. Chương 76 Dỗi. Chương 77 Năm Ấy. Chương 78 An Khải Minh. Chương 79 Đế Lệnh, Thánh Chỉ. Chương 80 Không Muốn Trưởng Thành. Chương 81 Mặt Người - Dạ Thú. Chương 82 Nhân Lúc Người Gặp Nạn. Chương 83 Lần Đầu Gặp Gỡ. Chương 84 Tiền Căn - Hậu Quả. Chương 85 Chấp Nhất. Chương 86 Đề Thân Cầu Hôn. Chương 87 Đồng Ý. Chương 88 Quanh Co. Chương 89 Dư Chiêu. Chương 90 Một Lần Tái Sinh. Chương 91 Gây Rối. Chương 92 Thưởng Hoa Yến [Thượng]. Chương 93 Thưởng Hoa Yến [Trung]. Chương 94 Tửu Bất Túy Nhân Nhân Tự Túy. Chương 95 Khó Lường. Chương 96 Ý Trời Khó Trái. Chương 97 Vết Thương Cũ. Chương 98 Lật Xe. [1] Chương 99 Trao Đổi. Chương 100 Thiên Tứ Lương Duyên. Chương 101 Sinh Thần [Thượng]. Chương 102 Sinh Thần [Trung]. Chương 103 Sinh Thần [Hạ]. Chương 104 Hoa Khôi. Chương 105 Đế Tinh. Chương 106 Thương Thân. Chương 107 Địch Ý. Chương 108 Người Còn Lại. Chương 109 Sinh Non. Chương 110 Xuất Thế, Hạ Tuyết. Chương 111 Phong Vũ Kéo Đến. Chương 112 Đâm Chồi. Chương 113 Kim Ngọc Kỳ Ngoại, Bại Tự Kỳ Trung. Chương 114 Mẹ Chồng - Con Dâu. Chương 115 Kéo Tơ Bóc Kén. Chương 116 Ngây Thơ. Chương 117 Vuột Mất. Chương 118 Đứt Tay. Chương 119 Trù Tính. Chương 120 Noãn Xuân. Chương 121 Thân Thế. Chương 122 Quá Độ. Chương 123 Giá Trang. Chương 124 Xóa Tên Trên Gia Phả. Chương 125 Giả Là Thật Mà Thật Cũng Là Giả. Chương 126 Thành Thân. Chương 127 Kỳ Hạn Ba Ngày. Chương 128 Tiến Thối Lưỡng Nan. Chương 129 Kết Thúc. Chương 130 Chương Kết. Chương 131 PN1 - Tìm Long Mạch. Chương 132 PN2 - Tân thể bạn thích? [ Chuyển Ver ] Lớp Học Kinh Dị HarunaSeiki 34 29 15 Truyện chuyển ver đã xin phép tác giả Alice tác giả gốc của bộ truyện mong ko mang đi bất kì đâu khi chưa có sự cho phép của tôi Haruna Seiki >Đúng như tên truyện thì câu truyện này nói về một lớp học 12-8 luôn bị khinh thường, nhưng 1 ngày xuất hiện 1 con ma, và con ma đó làm thay đổi cái lớp này. Từ 1 lớp luôn tự ti thành tự tin. Xấu hổ thành hãnh diện. Học dở thành học giỏi. Nhưng để có được điều đó, lớp 12-8 phải bán linh hồn cho nó để đạt được mục đích của mình. Dù gì thì các bạn đọc sẽ hiểu có nhiều tình tiết hơi ảo tưởng, vô lí, cũng có thể là hơi hư cấu, nhưng mà mình thêm vào để truyện thêm truyện Lớp Học Kinh Dị có mấy cảnh chết chóc, vì thuộc dạng truyện teen lẫn truyện ma nên các bạn lưu ý khi đọc nha.… Cover [JENSOO] Nữ Tương Quân Hòa Tiểu Phúc Thê __Asher_17 1,048 103 37 Tác phẩm Nữ Tương Quân Hòa Tiểu Phúc Thê 女将军和小福妻Tác giả Tửu Tiểu Hi 酒小熹Thể loại Cung đình hầu tước, trạch đấu, hôn luyến, điềm văn.… ĐN Captain Tsubasa Chào mọi người, mình là Yurie! -Yuu- Hineko_Yuu 79 6 5 Đây là câu chuyện viết về Yurie - học sinh năm hai của trường trung học Nankatsu, thuộc CLB truyền thông và có niềm đam mê với trái bóng tròn. Lưu ý ❗❗- Truyện có tính chất ship cặp TsuSan? nên ai không thích có thể bỏ qua. - Trong truyện sẽ có nhiều tình tiết siêu siêu vô lý- Và nhân vật có thể bị OOC❗Và mình sẵn sàng giải đáp thắc mắc của các bạn và nhận những ý kiến đóng góp để cải thiện ạ. Mong mọi người ủng hộ ạaaaTruyện được viết bởi Hineko_Yuu.… 𝑖𝑓 𝑖𝑡 𝑖𝑠 𝑦𝑜𝑢 - 𝑹𝒐𝒔𝒆́𝑲𝒐𝒐𝒌 MaiThanh526 4,570 434 21 Em phải chịu đau đớn vì anh bao lâu nữa đây?… Truyện tình của nàng và tôi Kalnol 10 6 3 Các câu truyện ngắn về tình yêu ngọt ngào của nàng và tôi, mỗi chương là mỗi câu chuyện khác nhau Tất cả đều là hư cấu và không có thật… 𝙏𝙖𝙚𝙜𝙮𝙪 Muốn làm chồng nhỏ Appa Kang HongNguyn584548 0 0 2 Choi Beomgyu muốn làm chồng nhỏ của appa Kang Taehyun!! ❗❌ nhân vật không thuộc quyền sở hữu của mình Thank 💓… [VSOO]HÔN NHÂN TÀN KHỐC [CHUYỂN VER] kjsktt 1,774 239 74 Hôn nhân tàn khốc_lanD1999Đêm nào cũng bị hành hạ đến chết đi sống lại, với Kim JiSoo có lẽ đã trở thành một luật định không thể chống đối. Dựa vào tường một chút, cô cố gắng giữ cho hơi thở bình ổn, tay xoa nhẹ lên bụng như trấn an hài tử TaeHyung, y rõ ràng đối xử với cô như thế, vì sao cô một chút không thể hận? Không những không hận, mà còn yêu, yêu sâu sắc, yêu đau đớn, yêu mất hết lí trí lẫn linh những khắc, cô thực sự muốn chất vấn bản thân mình "Kim JiSoo, mày rốt cuộc là cái loại gì? Mày được thay chị gái làm dâu Kim gia thì sao chứ? Ban ngày làm một con ở, ban đêm làm dụng cụ… 2407 [Bbangsaz] vyvuvi678 18 2 2 Mong mọi ng ủng hộ ạ…

kim ngọc kỳ ngoại